300 Sit-Up

Cách thực hiện 300 Sit-Up

41-50 sit-up

Nếu bạn làm được 41-50 sit-up trong bài kiểm tra
Ngày 1
nghỉ 60 giây (hoặc hơn) giữa các set
Ngày 4
nghỉ 60 giây (hoặc hơn) giữa các set
set 1 9 set 1 9
set 2 11 set 2 13
set 3 11 set 3 13
set 4 9 set 4 10
set 5 9 set 5 10
set 6 tối đa (tối thiểu 14) set 6 tối đa (tối thiểu 14)
Ngày 2
nghỉ 60 giây (hoặc hơn) giữa các set
Ngày 5
nghỉ 60 giây (hoặc hơn) giữa các set
set 1 9 set 1 9
set 2 12 set 2 14
set 3 12 set 3 14
set 4 9 set 4 10
set 5 9 set 5 10
set 6 tối đa (tối thiểu 14) set 6 tối đa (tối thiểu 14)
Ngày 3
nghỉ 60 giây (hoặc hơn) giữa các set
Ngày 6
nghỉ 60 giây (hoặc hơn) giữa các set
set 1 9 set 1 10
set 2 13 set 2 14
set 3 13 set 3 14
set 4 9 set 4 10
set 5 9 set 5 10
set 6 tối đa (tối thiểu 14) set 6 tối đa (tối thiểu 15)
Quảng cáo

Nghiên Cứu Nói Gì Về Sit-Up

Ít bài tập nào được nghiên cứu, ca ngợi và hoài nghi nhiều như sit-up. Nó trông có vẻ tầm thường, thế nhưng cơ chế của nó lại hóa ra thú vị hơn những gì động tác gợi ra, và một lượng nghiên cứu không nhỏ đã được dành để tìm hiểu chính xác nó làm được gì và làm thế nào để thực hiện cho tốt. Nói ngắn gọn: nó là một công cụ thực sự hữu ích cho cơ bụng, kèm theo vài lưu ý đáng được tôn trọng.

Ở cấp độ cơ, sit-up chủ yếu là công việc của rectus abdominis, dải cơ dài chạy dọc mặt trước của bụng, với sự trợ giúp từ các cơ chéo (oblique) dọc hai bên và các cơ gấp hông nối phần thân với chân. Chính sự kết hợp đó là lý do bài tập này thường được mô tả là bài xây dựng vùng lõi chứ không phải một động tác đơn cơ. Một phần thân có thể gồng cứng và giữ vững thường hỗ trợ tư thế tốt hơn và chuyển động ổn định hơn, đó chính là lợi ích thiết thực của cụm từ trừu tượng "một vùng lõi khỏe mạnh".

Cơ sinh học là nơi những sắc thái tinh tế ẩn náu. Sit-up đưa cột sống đi qua một biên độ chuyển động thực sự, và cách bạn di chuyển qua biên độ ấy có ý nghĩa rất lớn. Nếu thực hiện chậm rãi, có kiểm soát với cột sống và cổ thẳng hàng, nó có thể giúp rèn luyện cơ bụng một cách hiệu quả. Nếu thực hiện bằng cách giật, kéo mạnh hay căng cứng cổ, nó thôi không còn là một ý hay nữa. Đây là lý do trung thực khiến sit-up cổ điển hứng chịu chỉ trích qua nhiều năm, và vì sao rất nhiều huấn luyện viên ngày nay dạy kỹ thuật sạch sẽ hơn hoặc chuyển sang các biến thể.

Vì vậy, bài tập này đã sản sinh ra cả một gia đình các biến thể. Curl-up, chẳng hạn, giữ cột sống gần với vị trí trung tính hơn và rút ngắn biên độ, điều mà nhiều người thấy nhẹ nhàng hơn cho lưng trong khi vẫn buộc cơ bụng phải làm việc. Những biến thể khác điều chỉnh vị trí tay hoặc nhịp độ để tăng hay giảm mức độ khó. Mục tiêu xuyên suốt tất cả đều như nhau: giữ lại sự tham gia hữu ích của cơ, cắt bớt phần căng thẳng vụng về.

Sit-up cũng xuất hiện trong các chương trình phục hồi chức năng và rèn luyện được thiết kế cẩn thận, nơi bài tập phần thân có kiểm soát có thể giúp xây dựng lại sức bền như một phần của kế hoạch có giám sát. Bối cảnh đó rất quan trọng. Phát hiện nhất quán nhất trong các nghiên cứu không phải là sit-up có phép màu, mà là nó phát huy tốt nhất khi đi cùng đồng đội, pha trộn với các động tác khác tác động vào vùng lõi từ những góc độ khác nhau. Được coi là một mảnh ghép trung thực, thực hiện chuẩn mực của một chương trình cân bằng, sit-up vẫn xứng đáng với vị trí lâu đời của mình.